TRỞ LÊN ĐẦU TRANG

Em chờ anh?

17:44 |
Truyện tình yêu: Em chờ anh? Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
To days I still recall….

Ngày nhỏ, anh từng rất thích nghe bài Forever của Stratovarious. Anh mở radio và lắng nghe nó một cách say sưa, tựa hồ không dứt ra nổi. Trong lớp, anh học tiếng anh không hề khá, nhưng chỉ riêng bài này anh lần mò lời dịch về học thuộc lòng. Một ngày, cô lớp phó dễ thương nhìn anh đang ghi ghi chép chép gì đó, bèn tủm tỉm cười hỏi:

- Cậu có biết ý nghĩa của bài hát là gì không? Cậu đã từng thử dịch lại?

Anh lắc đầu, cô ấy nói đúng chỗ anh đang ngứa ngáy nhất. Sự thật là anh thích nghe chúng đấy, nhưng chưa bao giờ có ý định sẽ hiểu ý nghĩa bài hát như thế nào.

Cô ấy nở nụ cười thật tươi, ngồi bên cạnh anh, rồi khẽ khàng nói:

- Tôi ngồi một mình trong bóng tối

Mùa đông của tôi đến quá nhanh

Kí ức trở về thời thơ ấu

đến bây giờ vẫn vọng về trong tôi.

- Cậu dịch hay quá. – Anh há miệng trầm trồ, cô ấy không hổ danh là học sinh giỏi nhất thời cấp 2 trường anh.
Truyện tình yêu: Em chờ anh? Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Đó là lần đầu tiên, anh chú ý đến Phương. Chuyện này quả thật quá sức kì lạ, chỉ cần cô ấy dịch một đoạn cũng khiến tim anh rung động không yên. Trước đây, anh chỉ thích thu mình trong ốc đảo của mình, không ngờ lần này anh có thể biết mở lòng đón nhận một ai đó. Sau giờ học, anh vẫn đảo mắt nhìn xem cái dáng gầy nhỏ của cô bạn. Phương đi đâu, làm gì, cũng nằm trong danh sách mối bận tâm của anh. Một lần nọ, Phương lên bảng vì được cô gọi lên kiểm tra miệng, anh ở bên dưới,mắt hướng lên lắng nghe. Không ngờ, cô giáo thốt lên một câu, phá tan không khí yên ắng của cả lớp:

- Anh đầu bàn ba sao cứ nhìn bạn Phương chăm chú thế nhỉ, đừng nói là đang “tia” bạn này nhé !

Cả lớp cười ồ, thực ra cô chỉ nói đùa như thế để tiết học thêm vui thôi, nhưng ngay lúc đó mặt anh đỏ gay đỏ gắt. Ngay cả Phương ngày thường bình tĩnh là thế mà cũng thẹn thùng không nói thêm được gì. Sau buổi đó, anh tránh tiếp xúc với Phương, không tự do nhìn ngắm cô bạn như trước nữa.

Có lẽ Phương cũng nhận ra điều bất thường nơi anh, cho nên cũng không thoải mái đến gần hội bạn có anh trong đó nữa. Chuyện này diễn ra suốt nửa học kì, cho đến khi anh thực sự buồn bực với sự yên lặng của mình. Chỉ mới hôm qua thôi, một anh chàng lớp bên gửi đến lớp anh một con gấu bông to sụ, với mẩu giấy nhỏ “Chúc Phương ngày 8-3 ngày càng xinh tươi, học giỏi – Kí tên: Người hâm mộ lớp phó học tập nhỏ”. Trong khoảnh khắc ấy, anh tức giận đến mức muốn vò nát tờ giấy, trách bản thân im lặng quá lâu để bây giờ có thêm 1 đối thủ mới.

Lần đầu tiên, anh quyết định tâm sự với những đứa bạn trai thân trong lớp về vấn đề của mình. Khi anh nói ra, 10/10 đứa đều cảm thấy bất ngờ, tựa hồ không thể tin nổi. Anh cũng hơi ngạc nhiên khi mình chon giấu tình cảm với Phương quá lâu, ngay cả những đứa thân nhất cũng không mảy may đoán biết. Chúng nó xán lại thành hội, bèn nói lời động viên:

- Mày là đứa đẹp trai nhất trong lớp, lo gì mà không thể làm Phương thích mày. Cứ bình tĩnh- tự tin- chiến thắng đi. Bọn tao sẽ luôn ủng hộ mày.

- Phương tuy có nhiều vệ tinh, nhưng bạn ấy kén lắm. Không sao đâu ! Mọi chuyện sẽ ổn, nhưng mày phải thật cố gắng đấy !

Anh phát đau đầu với những lời khuyên từ nhiều phía. Ngày 8-3 năm đó, Phương nhận món quà từ bạn trai đó, nhưng chỉ phát biểu 1 câu từ chối bất hủ “ Chúng mình chỉ là bạn”. Gã đó đi về nhà trong ê chề, nghe đâu gần 3 tháng sau mới có thể hồi phục bình thường.

Ngày hôm đó, anh hẹn Phương ra nói chuyện, thu hết can đảm để nói tròn câu, rõ ý:

- Mình cũng có quà tặng cho Phương.

Phương vẫn rất bình tĩnh, đôi mắt to của cô ấy nhìn anh không chớp. Ngay lập tức, anh lấy từ phía sau bồn cây một chiếc đàn ghi –ta của thằng bạn. Món quà nhân ngày lễ đó, là bài hát đã tạo nên tình cảm với Phương trong anh.

- Forever của Stratovarious ! – Phương sung sướng thốt lên – Cậu biết đàn cả bài này nữa sao?

***

Oh how happy I was then
There was no sorrow
There was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

- Vậy là chúng mày đã chính thức quen nhau rồi?

Bị thằng bạn thân khều vai, anh cũng tủm tỉm gật đầu xác nhận. Nếu như anh thích Phương vì bạn ấy đã dịch cho anh chỉ một phần lời bài hát, thì Phương có cảm tình với anh là từ khi nghe đàn bản ghi-ta này.

Phương từng nói: “Mình rất thích một cuộc sống như lời bài hát. Không có đau khổ, không có nỗi buồn. Chúng ta chỉ ngày ngày đi dạo quanh cánh đồng. Và đôi mắt chúng ta sáng rực ánh mặt trời”.

Sau những buổi học, Phương cùng anh đạp xe chạy lòng vòng quanh bờ biển, ngắm mặt trời lặn trong yên bình. Phương thích vẽ những dòng chữ ngoằn nghèo trên bờ cát bằng một cành cây ven đường. Phương năng động và vui tươi hơn vẻ ngoài trầm tư của cô bạn. Anh bị Phương tạt nước biển mấy lần, đến khi về nhà người đã ướt như chuột lột. Những ngày sau đó, tạt nước dường như là trò chơi ưa thích của hai đứa. Anh nhất quyết không chịu thua, lần này người Phương cũng ướt hết, có khi cả hai đều bị cảm lạnh, nhìn nhau cười hì hì.

- Uớc gì chúng ta cứ mãi như thế này, vô lo vô nghĩ ngắm biển thế này nhỉ?. – Phương nói, ánh mắt tràn ngập niềm khát khao, mong mỏi.

- Mình sẽ ở mãi bên cậu. – Anh nhìn theo nụ cười của bạn ấy, lời nói mang theo khí thế kiên định, rõ ràng.

Lên cấp 3, việc học mỗi lúc lại cuốn hết thời gian rảnh của hai người. Tuy vậy, anh với Phương vẫn luôn cùng nhau đi dạo biển đều đặn mỗi sáng thứ năm. Ngày đó, anh nhận ra đam mê của mình là theo nghiệp báo chí, nhiếp ảnh. Anh trở nên năng động hơn lúc nào hết khi liên tục xin làm cộng tác viên các tờ tạp chí trong nước. Rồi trong số 5 nơi nộp hồ sơ, cũng có một nơi đến gọi điện. Anh sung sướng nhẩy cẫng lên báo tin này liền cho Phương. Cuối cùng anh cũng đã được một tạp chí để mắt đến, những bức ảnh anh chụp vượt quá sự mong đợi của cá nhân.

Rồi, anh nhận được tin mình được cấp học bổng sang Phần Lan du học. Rồi, anh nhận ra mình mất nhiều năm đế học hỏi bên xứ người.

Rồi, anh biết đã đến lúc mình phải đặt ước vọng lên hàng đầu.

Rồi, anh nhắm mắt lại, bấm số gọi điện cho Phương.

“Thứ 5, anh qua chở em, được chứ?”

Phương gật đầu. Quãng đường ra biển lần đó tưởng chừng như dài vô tận. Mắt anh cay cay, Phương cũng chẳng nói thêm một lời nào. Im lặng, chỉ còn lại sự im lặng thống trị giữa hai người.

Cuối cùng, khi đứng ngoài bãi cát, anh nhìn thẳng vào mắt Phương, rồi nói:

“Anh sắp phải đi nước ngoài. Có thể là hơn 5 năm”.

“Anh xin lỗi, đáng lẽ anh phải thông báo sớm với em hơn. Hai tuần nữa, chuyến bay cất cánh rồi”.

“….”

“Chúc anh…thành công.” – Phương nghẹn ngào – “Không ngờ, lần đi biển tiếp theo sẽ còn rất xa nữa.”

“Anh xin lỗi”

“Không cần xin lỗi. “ – Phương ngắt lời – “Trước kia em không nghĩ, một ngày chúng ta có thể xa nhau như thế, em không nghĩ anh muốn đi nước ngoài, em không nghĩ anh có thể nuôi ước vọng làm một phóng viên chuyên nghiệp”

Đó là lần đầu tiên, anh thấy Phương khóc. Anh nghe trong gió mùi muối biển mặn chát. Gió có mùi mặn nồng, làm cho mắt và mũi anh cay xè. Buổi chiều tà thứ năm hôm ấy, anh thấy đôi mắt đỏ hoe cùng với vẻ mặt buồn bã của Phương. Lần cuối cùng níu kéo Phương, anh nắm lấy tay cô ấy, chân thành nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô.

- Em có thể, đợi anh mãi mãi không?

Câu nói đó, trích trong bài hát Forever mà anh và Phương đều rất thích. “Would you wait for me, forever?”

***

I’m still there everywhere
I’m the dust in the wind
I’m the star in the Northern sky

Tôi vẫn ở đây, khắp mọi nơi.

Tôi là hạt bụi trong gió

Tôi là ngôi sao trên bầu trời Phương bắc….

Anh chỉnh trang y phục, nhìn vào gương và tập diễn một nụ cười tươi. Dường như anh càng ngày càng khó cười, chỉ mới hơn hai mươi nhưng khuôn mặt luôn lạnh lùng, làm người khác có cảm giác khó gần gũi. Anh cố gắng nhỏe miệng diễn nốt vai trò của mình cho thật đạt. Trong bụng cố trấn an “ Hãy diễn cho thật tốt. Mình đi ăn tiệc đám cưới, không được buồn”.

Anh bước vào cánh cửa nhà hàng, chợt nhận ra một hình dung quen thuộc mà trước nay mình luôn muốn quên đi. Phương tươi tắn trong bộ váy cưới đơn giản, nhưng không kém phần sang trọng. Người đứng bên cạnh là chú rể, đang thận trọng chỉnh lại bộ ves màu đen đắt tiền. Anh cười với họ, hãy tỏ ra vui vẻ để Phương không ngại ngùng trong lễ cưới của chính mình. Anh nhớ lại thời ngày xưa, mình và Phương còn trẻ con đến mức tưởng tượng sẽ đặt tên con của chúng ta như thế nào. Phương nhìn anh chăm chú, hàng lông mi dài khẽ động:

- Cậu, về rồi ư?

- Mới tuần trước thôi. – Anh mỉm cười như đã tập lại nhiều lần trước gương – Nghe lũ bạn cấp 2 báo tin cậu đám cưới, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.

Anh mỉm cười lịch sự chào chú rể. Cuộc gặp mặt của bạn anh ngắn ngủi đến mức, không thể tin trước đây cả hai đã có khoảng thời gian dài kể chuyện trên trời dưới đất. Phương im lặng cúi đầu, cố lảng tránh ánh nhìn tươi như hoa của anh.

Cuối cùng, Phương cũng không chờ được đến ngày anh trở về.

Công việc của anh đang làm hiện tại, là một công việc chứa đựng rất nhiều rủi ro. Phóng viên hiện trường cho những tờ báo phóng sự hàng đầu. Trở về từ nước ngoài, anh được đào tạo bài bản để có thể đi khắp nơi trên thế giới thu thập tin tức. Nơi anh đặt chân đến nhiều nhất chính là lục địa đen Châu Phi. Nơi đó chiến tranh chính trị, xung đột sắc tộc đã trở thành một nét văn hóa. Đôi khi trên đường đi, nhiều lúc anh từng bị chết hụt rất nhiều lần. Họ từng đập nát mấy ảnh của anh, làm hư laptop, cướp giật, đánh nhau…. Cái chết hiện hữu trên từng cây số….Hiện thực của sự đói nghèo, sự u tối của một lục địa….

Anh có rất nhiều cô gái theo đuổi, là sự thật. Nhưng dường như công việc đã chiếm quá nhiều thời gian, cho nên anh cũng không nghĩ ngợi gì đến tình cảm riêng tư nữa. Từ sau khi chia tay với PHương, anh trở nên vô hồn và ích kỉ. Anh lựa chọn cho mình niềm đam mê nguy hiểm, dễ dàng đạp đổ mọi mối tơ tình từ những người khác phái.

Câu “hù dọa” những người phụ nữ theo anh, chỉ độc một lời thế này:

Nếu yêu tôi, em sẽ không bao giờ có thể thấy mặt tôi thường xuyên đâu. Tôi là một phóng viên hiện trường, đi làm ở những nơi đen tối và nguy hiểm nhất. Em có chấp nhận cùng trải qua một tình yêu không có kết quả không? Em có thể, chờ tôi mãi mãi không?

Anh nhấn mạnh câu nói ấy một lần nữa “ Em có thể, chờ tôi mãi mãi không?”

Đa phần họ đều lưỡng lự, không dứt khoát. Anh cũng không thấy làm lạ, vì ngay cả Phương cũng không thể trả lời được. Một lời từ chối, cũng như câu hỏi gây day dứt nhất đối với anh.

Thế nhưng, đêm hôm ấy, vẫn có một ngoại lệ…

- Em sẽ chờ anh, mãi mãi !

Người thốt ra một câu khẳng định chắc nịch đó, chính là em !

***

I’ll never stay anywhere
I’m the wind in the trees
Would you wait for me, forever.

Em bước chân vào cuộc sống của tôi. Không ồn ào, không vội vã.

Em không cao lắm, nhưng chẳng bao giờ mang giày cao gót. Với em mà nói, chỉ cần 1 chiếc giày thể thao, cùng một chiếc mũ đính kim tán, là đã đủ thể hiện cá tính rồi.

Em từng thổ lộ, mình thích anh ngay từ khi thấy anh cầm máy chụp hình. Cái dáng cao gầy chăm chú đó, khiến em như bị ám ảnh suốt cả ngày. Chẳng có lí do nào kì cục hơn lí do thích anh của em. Chỉ đơn giản là thế, vậy mà em thề sẽ chờ đợi anh mãi mãi.

Anh không thể dành tình cảm nhiều cho em như đối với Phương, điều đó là thật. Nhưng anh yêu cái tính cách thẳng thắn và chăm chỉ của em. Nó làm anh gợi nhớ đến tình yêu đầu đời ngày trước, khi Phương cũng từng làm lớp phó học tập.

Em cũng nói, mình nói “Em sẽ đợi anh, mãi mãi” cũng bao hàm một ý nghĩa khác. Chờ đợi anh mở long và đón nhận em, chờ anh có thể quay trở về và nghĩ đến em, đó chính là hạnh phúc không thể nào sánh được. Với anh thì khác, anh không có cam đảm về mang em đi trên con đường nguy hiểm của anh. Quan trọng là, anh sợ sẽ để em đi theo vết xe đổ của Phương. Em là người tốt, em không đáng để chờ đợi một tình yêu vô vọng nơi anh. Anh khác em, việc anh làm có thể tiêu tốn cả tháng, cả năm. Với những người yêu nhau lâu năm, liệu em có chấp nhận yêu xa, liệu em có thể chờ đến lúc anh trở về?

Anh lại đi. Giữ vẻ mặt bình tĩnh, em ra phi trường tiễn anh đến cổng.

Câu sau cuối em nói trước khi anh rời đi, lại là câu khẳng định như lần đầu gặp mặt:

“ Em sẽ chờ anh, mãi mãi”

***

- Anh sẽ không bao giờ ở yên một chỗ

Anh như một ngọn gió lướt qua thật nhanh

“Em có thể chờ anh mãi mãi, được không? “

Anh lẩm nhẩm bài hát tuổi thơ trong vô thức. Cho đến giờ, anh vẫn nghe đi rất nhiều lần mỗi đêm khi có chuyến công tác ra nước ngoài. Trăng ở Ethiopia quá đẹp, giữa cánh đồng phủ một màu vàng ấm áp từ ánh trăng, cảnh vật đó khiến anh thổn thức. Không ai có thể nghĩ bức tranh yên bình này lại bị che phủ bởi những cuộc tranh giành đất đai từ những người dân do mâu thuẫn sắc tộc hàng chục năm trở lại đây. Chiến tranh, đói khát, máu, nước mắt. Anh đã ghi lại và cũng là người trải nghiệm. Anh nhớ đến câu nói của em, rồi nhớ đến lần cuối cùng anh gặp Phương trên bãi biển. Phương đã để lại cho anh một quá khứ đầy kỉ niệm xen lẫn tiếc nuối, nhưng anh biết mình phải sống thực với bản thân. Anh rất nhớ em, một cảm giác không tên đột nhiên trỗi dậy trong lòng.

Anh trở về nhà. Đây đã là lần đi tác nghiệp thứ 3 kể từ khi em chấp nhận chờ đợi anh. 4 năm 3 tháng, kể từ ngày ta quen nhau, em chỉ có thể nắm lấy tay anh, đi chơi chỉ được 2 tuần. Anh muốn tạo niềm vui bất ngờ cho em, anh dẫn em đi dạo biển, nhưng không hề giống với Phương dạo trước.

Và rồi, đến hẹn lại lên, anh tiếp tục đi.

Anh được tin báo sẽ rất khó khăn để xuất cảnh. Libia đang có cuộc bạo động lớn, hàng trăm dân thường bị rơi vào vòng xoáy của chiến tranh. Anh đã gặp rất nhiều xác chết trên đường đi tác nghiệp. Chùm ảnh những người dân thường bị sát hại dã man, mẹ mất con, chết đói hay nằm lăn ra chờ chết. Anh đi qua những ngả đường ấy, chân như muốn quỵ ngã đến nơi.

Ngày 24 tại Libia, điện thoại không thể liên lạc được. Anh muốn điện thoại cho em, muốn nghe giọng em, nhưng ông trời dường như không đáp lại.

Ngày 25, ngôi làng anh sống bị phong tỏa. Hàng chục người da den chạy tán loạn. Bạo động nổ ra, rất khó để có thể ra khỏi vùng hỗn loạn này, dù có thẻ hành nghề phóng viên đi chăng nữa.

Ngày 26, anh lên cơn co giật. Trong nhật kí có viết, nửa đêm anh bị muỗi cắn, lên cơn sốt rét. Anh lấy những viên thuốc trong ba lô ra uống, nhưng tình hình mấy ngày sau cũng chẳng khá hơn.

Ngày 30, không ngờ là đêm cuối cùng trong đời anh. Hôm đó một đám phiến quân tấn công ngôi làng, chúng nã súng khắp nơi vào những người dân. Bà cụ đang sắc thuốc cho anh bị bắn vào đầu, ngã xuống ngay lập tức. Anh bị một phát đạn ngang ngực, một phát nữa bắn hụt qua chiếc gối.

Trong cơn mơ màng, anh nhớ về em.

Chẳng hiểu sao, anh không hề cảm thấy đau do vết đạn mang lại. Sinh nghề tử nghiệp, anh ý thức rõ điều này, dù sao anh cũng đã gửi những cuốn phim quý giá cho một người dân. Ông ta đang trên đường đến thủ đô để đưa lại cho lãnh sự quán.

Trong khoảnh khắc mơ hồ nào đó, anh thấy em cười với anh, nụ cười vương trên khóe mắt, không lẫn vào đâu được.

Anh chìm dần vào ảo giác, nhưng tay vẫn có lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ gì đó. Miệng mấp máy một câu nói, dường như đã ăn sâu vào tiềm thức anh:

Em có thể đợi anh mãi mãi, được không?

Em có thể đợi anh mãi mãi, được không?

Em có thể đợi anh mãi mãi, được không?

M ãi m ãi……

****

Nghe anh kể, tôi mới biết bài Forever lại có nhiều ý nghĩa như vậy.

Câu đầu, dùng “Would you wait for me, forever?” như là một câu giả định, liệu em có thể đợi tôi mãi mãi không?”

Nhưng đến câu sau, “Will you wait for me, forever?” như là một câu hỏi khẳng định nói với người yêu dấu, vì thế mà tầng ý nghĩa của hai câu đó khác nhau.

Tôi biết, Phương là tình yêu đầu đời của anh. Anh không giấu tôi mọi thứ, nhưng tôi luôn cảm nhận anh là một người nghiêm túc và thành thật trong chuyện tình cảm.


Khi họ đưa xác anh từ Libia về, tôi như chết nửa thân người. Anh đã bảo tôi có thể đợi được anh không? Mà chính anh lại là người phản bội lời thề. Anh đã bỏ tôi mà đi sớm như thế, không một lời từ biệt, thậm chí tôi và anh còn chưa có một nụ hôn nào hết.

Anh đã trở thành người hùng trong lòng mọi người sau khi ra đi. Tôi cẩn thận xem lại những bộ ảnh của anh. Đẹp, lãng mạn có, thực tế, phũ phàng, có. Tôi say sưa nhìn lại chúng hàng mấy đêm liền, cho đến khi có người gọi cửa nhà tôi. Sau 30 phút người đó rời đi. Tôi ngồi xuống ghế, nước mắt rơi lã chã thành dòng.

“ Có lẽ đây là món quà anh ấy gửi cho cô. Hôm anh ấy hấp hối, dường như đang cố gắng đưa tay vào trong túi lấy ra một vật. Trên cái nhẫn này có khắc tên cô.”

Tôi cố nuốt nước mắt, vội vàng đeo chiếc nhẫn vào tay, giơ ra trước ánh nắng mặt trời. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng gió biển, mang theo mùi muối mặn chát thoang thoảng đâu đây. Anh luôn hiện hữu trong từng hơi thở của tôi, phải không?

Will you wait for me, forever?

Tôi biết, sau tất cả, tôi cũng chờ được anh trở về.
Truyện tình yêu: Em chờ anh? Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Read more…

KHÔNG THỂ HÔN ANH LẦN NỮA

17:41 |
Truyện tình yêu: KHÔNG THỂ HÔN ANH LẦN NỮA.  Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Căn phòng kí túc ẩm ướt, những vết tường xước ngang dọc, đôi chỗ mảnh giấy dán tường sặc sỡ rách nát lộ ra cả một khoảng tường ram ráp. Chăn ấm và giấc ngủ vùi sau một đêm vật vã đủ những thứ suy nghĩ vớ vẩn. Giấc ngủ đến muộn nhưng cũng đủ để nó nghỉ một chút sau chuỗi dài thức trắng “chẳng biết để làm gì nữa”.
Con bé đang bận rộn nhưng mình sự bận rộn ấy chả là gì với cái thứ mình đồng cối đá như nó. Vấn đề là ở cái sự “dở hơi” của nó. Những phút ngẩn ngơ phải chiếm mất 2/3 thời gian trong ngày của nó. Cái sự dở hơi làm nó mệt mỏi nhưng lại là bản chất mất rồi.
Tự nhiên nó nghĩ mình cần ra ngoài. Quần đùi, áo ba lỗ mỏng tanh. Nó kéo bung cửa ra mặc tiếng kêu của mấy chị cũng phòng. Gió lùa vào mặt, táp vào má, ran rát… đau đau. Gió làm bung mớ tóc ngắn rối tung, mát lạnh đến lạ… Nó thấy như tỉnh táo hơn. Chút cảm giác mạnh đôi lúc thật hữu ích.
Năm phút sau nó bước ra khỏi nhà, chất lên người cả đống thứ đủ màu đủ kiểu, chả khác gì một chú gấu thích màu mè. Mặc tiếng cằn nhằn kêu lạnh của mấy bà cùng phòng khi cửa lại mở, nó quay lại nhoẻn cười. Cái má lúm đồng tiền lấp ló sau lớp khăn dày. Đôi khi nó cũng tự thấy mình đáng yêu.
Bến xe bus vắng tanh. Nó và chàng trai lạ, ừ thì không quen, cũng chả kịp nói chuyện.
09. Nó leo lên xe bus không quên quay lại mỉm cười với anh, nụ cười thứ 2 trong ngày đông lạnh, làm lòng nó ấm áp hơn. Xe bus vắng, nó chui xuống góc trong cùng của cái xe. Không hiểu anh phụ xe có nhìn thấy không hay hôm nay nó đáng yêu quá, mà anh ấy không hề hỏi vé xe. Cửa xe mở hé, gió lùa vào một chút đủ nồng nàn. Những dãy nhà vụt qua, những hàng cây nối dài và những con đường ít người đi lại, lâu rồi nó không đi qua. Hôm nay là ngày đại hàn. Mùa đông rồi mà hình như nó vẫn thoảng thấy mùi hoa sữa, có lẽ chỉ là tưởng tượng. Nó xuống xe ở bến cuối, không quên để lại tiền xe bus… cho ngày đặc biệt. Khẽ cười, không biết có phải vì thế mà mọi người trên xe đều quay về phía ghế nó ngồi ra vẻ rất ngạc nhiên.
Truyện tình yêu: KHÔNG THỂ HÔN ANH LẦN NỮA.  Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Hồ Gươm lặng lẽ trong những ngày đông ảm đạm. Hôm nay nó không ăn kem. Từ lâu nó không thích ăn sữa dừa nữa, không thích ăn kem mùa đông nữa. Nó nghĩ nó lớn rồi. Nó nhìn những dòng người đi trên phố. Có ai đó vừa lướt qua, nó cố nhìn theo, chàng trai nắm tay một cô gái lạ. Tấm lưng rất quen… Thế đấy, có những người ta chưa gặp bao giờ nhưng vẫn thấy thật thân thuộc, nó tự nhủ. Nhưng không, chàng trai ấy quay lại nhìn nó, nhìn rất sâu vào mắt nó… Tim nó tan đi… Nó không cười được nữa, nó đứng yên như vậy hồi lâu mặc dòng xe cứ nườm nượp chạy qua. Tim nó như không muốn đập nữa. Nó đã mất anh từ bao giờ sao nó không nhớ nổi… Nó muốn chạy tới, tát vào mặt anh, giằng tay anh khỏi bàn tay con bé kia, giữ anh lại trong vòng tay nó… Nhưng nó không làm được, tay nó không chút sức lực, đôi chân nó yếu đuối như không bám vào thành đường. Một cơn gió ùa tới, những giọt nước mắt khẽ lăn xuống mắt nó, lấp lánh và trong veo nơi một buổi chiều đầy gió. Chiếc ô tô màu đen lướt qua không phanh, nó hét lên, ngã ra đường… Mặt đường lạnh lẽo, nham nhở những viên đá nhỏ, nó không còn cảm giác, hình như không cả máu chảy. Nó nằm im như thế hồi lâu. Nước mắt chảy làm mọi thứ mờ đi hư ảo… Chuyện gì đã xảy ra với nó… Chuyện gì? Nó lại hét lên… Không ai thèm ngoảnh lại, mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn, cả anh… người con trai ấy… anh vẫn cứ bước đi… tay vẫn nắm bàn tay người con gái lạ. Hình như nó thấy tim mình khẽ nhói, hoặc chỉ là cảm giác.
Cơn gió mạnh ào qua, bụi tốc lên, mịt mù, đưa nó lại cái ngày định mệnh ấy. Rất nhiều kỉ niệm ùa về, những khoảng trời hoang vắng và lạnh lẽo các gam màu vẹn nguyên nhưng loang lổ… Hôm đấy cũng một ngày đông lạnh và nó cũng không ăn kem. Trái tim nó đủ lạnh lẽo và nước mắt đã chảy quá nhiều. Nó đã vùng khỏi tay anh, quay đi ngay sau lời chia tay của anh. Quay đi để giấu những nét choáng váng, chới với, chênh vênh và nhập nhòe nước mắt trên khuôn mặt.
Tiếng còi ô tô rít lên… Chiếc xe phanh gấp, không bình thản như hôm nay… Nó ngã xuống, cảm nhận được làn máu nóng túa ra từ cơ thể trong tiếng hét điên cuồng của anh. Nó nghe tiếng xì xào của những người xung quanh, tiếng xe cứu thương inh ỏi… Đầu óc nó quay cuồng… Tim đập liên hồi đến kiệt sức…Và nó buông, từ từ nhắm mắt trong vòng tay người mà nó đã nguyện yêu thương. Lúc ấy hẳn nó vẫn cười. Nụ cười lấp lánh mang theo tình yêu uẩn khúc. Tay anh nắm tay nó, môi anh kề môi nó nhưng nó không thể gượng dậy, không thể với lên, không thể hôn anh lần nữa.
***
“Linh à, ngày mai đã là giỗ đầu của em, anh vẫn chưa đủ can đảm để đến thắp nhang cho em đúng ngày. Ngày mai anh và cô ấy sẽ đi Sing. Hôm nay anh đã dẫn cô ấy đi ăn kem bờ Hồ, hình như anh đã nhìn thấy bóng em trong tích tắc… Linh à, anh yêu cô ấy, anh đứng lên được rồi, cuối cùng thì mọi thứ cũng nhẹ nhàng hơn… Em cũng vậy nhé!”
Cơn gió tốc lên làm tắt ngúm những nén hương vừa thắp, Linh ngồi xếp gối trên nhúm cỏ xanh mát nấm mộ mình, lặng nhìn anh, không quá nhiều trách móc, anh nói đúng. Mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn và nó đang chia sẻ những cảm xúc rất thật những chớm nở hạnh phúc trong người con trai mà nó yêu.
Anh đứng lên, quay lưng về phía nó, toan bước đi, rồi kịp quay lưng lại: “À quên, cô ấy có nụ cười rất giống em, nhưng là vui tươi thật sự…” – Anh cười, đáy mắt không còn loáng buồn loang lổ mà dịu dàng yêu thương… Rất lâu rồi Linh mới nhìn thấy nụ cười trên môi anh… Bất giác, cô cũng nhoẻn miệng cười. Linh hít lấy chút khí trời trong trẻo, nheo mắt nhìn dáng anh đi: Hạnh phúc nhé anh!
Hôm nay là ngày cuối cùng nó ở lại với nhân gian, ngày mai nó sẽ rời xa nơi này… bằng một nụ cười… thật sự vui tươi.
Truyện tình yêu: KHÔNG THỂ HÔN ANH LẦN NỮA.  Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Read more…

Sao em thích cãi nhau với anh

17:38 |

Truyện tình yêu: Sao em thích cãi nhau với anh. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.

- Hey, nhóc.
- Sao vậy anh bạn?
- Cái váy. Nhìn xem.
Và khi con nhỏ loay hoay gỡ cái váy dài đến mắt cá chân đang vướng vào chiếc balo to sụ đặt dưới ghế của anh bạn bên cạnh, thì một bàn tay đã nhanh hơn một bước.
- Hey nhóc, nhẹ tay thôi chứ, hỏng balo của tôi bây giờ.
- Bộ anh nghĩ cái balo của anh quan trọng hơn cái váy của tôi à.
- Ít ra thì nó quan trọng với tôi.
- Nhưng cái váy mới là điều tôi quan tâm.
Lời ra tiếng vào, giọng trầm trầm một anh chàng cao lêu nghêu với chất giọng chanh chua của một con nhóc cao 1m57 hoà lẫn, đan xen tạo thành hợp âm khó chịu đối với những hành khách trên chiếc xe Bus, rồi……
Toạc………
Hậu quả của một bàn tay kéo, một bàn tay ra sức giật, là chiếc váy xanh lét của con nhỏ rách gần đến đầu gối. Con nhỏ đơ người, miệng như sắp mếu.
Anh con trai bên cạnh thảm hại hơn, chân tay như thừa thãi còn nét mặt thì như tên ăn trộm bị phát hiện. Cả hai đứa cứ đứng đơ người như vậy, cho đến khi tiếng phanh xe cái “Két” và tiếng phụ xe càu nhàu:
- Hai đứa xuống vỉa hè giải quyết!
Rồi…
Đứa con gái lườm tên con trai bên cạnh một cái cháy sém, chanh chua.
- Đúng là tên dê xồm.
Người bên cạnh giật mình, nhăn mặt cãi lại.
- Bộ nhóc nghĩ cái váy xanh lét như con sâu khoai này đẹp thế cơ á? Người gì mà như dở hơi, nóng bức thế này lại mặc váy. Dê ai chứ không thèm dê con sâu khoai.
Đứa con gái cười ngu, tay chống nạnh, oang oang.
- Việc tôi mặc chiếc váy này ảnh hưởng tới túi tiền nhà anh hả? Còn cái balo màu đỏ của anh thì sao? Con trai mà đeo balo đỏ, không đồng bóng thì cũng sắp sửa lên đồng.
- Sâu đo còn kêu người khác đồng bóng. Nói chuyện thì cứ phải ngửa mặt lên mới nhìn thấy người ta, sao cứ cãi nhem nhẻm thế nhỉ?
- Đồng bóng còn chê gu ăn mặc của người khác. Nói chuyện cứ phải cúi xuống mới nói được với người ta, to đầu mà không biết nhường trẻ con. Hở?

Truyện tình yêu: Sao em thích cãi nhau với anh. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.

Một đứa con trai cao lêu nghêu, với một đứa con gái mặc chiếc váy xanh rách gần đến đầu gối, cứ thế, chỉ vì cái lí do ngớ ngẩn, đứng đối đáp nhau như trẻ con. Từ chuyện gu ăn mặc tới tính cách, từ chuyện trên trời dưới biển, tới chuyện vì sao lai đi chuyến xe Bus ấy để giờ gặp nhau, và ra nông nỗi này. Rồi kết lại hai chữ: “Oan Gia.”
Ấy thế mà, Trái Đất đúng là tròn và cuộc đời còn lắm những điều tưởng chừng như “Không thể” lúc này thì sẽ ” Có thể” lúc khác. Chàng trai có chiếc balo màu đỏ, tên Ju ấy, sau này, lại là bạn trai của tôi, Ki – con nhỏ mặc chiếc váy xanh như sâu đo.
Có lần, Ju đưa cho tôi một chiếc lắc tay nhỏ, ngó nghiêng nhìn tôi một chút, rồi thản nhiên nói:
- Cái lắc xấu xấu này có vẻ hợp với em đấy, Ki à.
Tôi nhún vai.
- Em nghĩ năng khiếu thẩm mĩ của anh là số 0 đấy, Ju ạ.
- Có thể em sẽ đúng trong vài trường hợp hi hữu, nhưng trong trường hợp này thì không. Chỉ là anh muốn chọn một món đồ phù hợp với người mà anh muốn tặng.
Ju chẳng cần nghĩ ngợi, giật lấy chiếc vòng từ tay tôi, rồi nằm xoài ra chiếc ghế, nghĩ ngợi mông lung.
Còn tôi, lại cắm cúi vào đống bài Tiếng Anh nâng cao trên bàn.
Rồi, cũng chẳng biết từ lúc nào, chiếc lắc tay nhỏ ấy đã vòng khít vào cổ tay tôi, tìm hiểu ra mới biết, đó là chiếc vòng mà Ju đã dành cả tháng lương đi làm thêm của mình để mua được nó.
Hay có lần, đi chơi với nhóm bạn, tôi có nhắn tin cho Ju.
- ” Hey anh, em đang đi chơi với bạn và tình cờ gặp mối tình đầu của mình. Em nên làm gì bây giờ. Ju?”
- ” Mời người ấy đi uống capuchino. Sau đó, em hãy cùng cậu ta ôn lại kỉ niệm. May mắn, hai người có thể nối lại chuyện ngày xưa.”
Tối ấy, khi đi chơi về. Tôi đã thấy Ju đợi mình ở trước cổng.
- Chuyện tình hai người thế nào? – Ju hỏi.
- Cũng không tồi. Sao vậy Ju? Anh ghen à? – Tôi cười toe.
Ju ra vẻ suy nghĩ kĩ càng lắm, rồi trước khi biến mất cùng chiếc xe đạp của mình, Ju véo má tôi, cười mỉm.
- Ghen là cái gì hả Ki? Có ăn được không?
Vậy đấy.
Có hôm tan học, trời mưa như trút. Ju có gọi điện cho tôi. Tôi biết Ju sẽ cấm tôi đi dưới trời mưa, nên tôi có ý không nghe điện thoại. Ju biết cái tính trẻ con của tôi. Thích mưa và sẽ viện cớ lấy lí do không có áo mưa để dầm mưa, bất chấp sau trận dầm mưa ấy tôi có ốm ly bì đi nữa, tôi cũng vẫn sẽ đày mưa.
Tôi cũng biết thừa tính Ju. Ju sẽ la ó, rằng tôi trẻ con hay đại loại là dở hơi khi dầm mưa như vậy. Tôi hiểu, Ju quan tâm tới tôi. Nhưng cách Ju quan tâm đôi lúc khiến tôi phát bực.
Mặc kệ điện thoại rung bần bật trong cặp. Tôi vẫn lững thững đi bộ về – dưới trời mưa. Mưa rào rào trên mặt đường, bấp bõng trên mặt hồ, rồi lại tí tách trên những tán lá. Tôi thích mưa, thích tiếng mưa, thích ngắm mưa. Thích đến phát rồ, vậy mà…Ju cấm tôi đi dưới trời mưa!
Thật tệ khi ngăn cấm sở thích của người khác. Gì chứ, chinh bản thân Ju cũng chết mê chết mệt với bóng đá còn gì? Có lần vì mải chơi bóng đá, mà Ju quên khuấy tìm tài liệu bài học cho tôi. Kết quả, bài làm của tôi gần như dở tệ nhất lớp.
Vậy mà khi gặp tôi, Ju vẫn cười tươi rói, nhăn nhở.
- Thất bại là mẹ của Thành công. Bố của Thành công là chồng của Thất bại. Ki ạ.
Hừm!
Tôi vừa tận hưởng cơn mưa của mình, vừa tự mâu tuẫn với bản thân. Cho đến khi có tiếng còi xe máy inh ỏi bên đường.
- Em ơi. Xe ôm không?
Tôi chẳng quan tâm. Mấy gã xe ôm vẫn hay cà chớn như vậy. Tôi không ngoảnh lại, lắc đầu nguây nguẩy.
Tên xe ôm vẫn chưa chịu đi, lè bè.
- Em ơi. Xe đi. Anh không tính tiền ôm.
- Bộ khùng hả. – Tôi gào lên.
Rồi khi tôi quay đầu lại, định bụng “ném” vào mặt tên xe ôm vài ba câu nữa, thì nụ cười tinh quái quen thuộc khiến tôi sững sờ.
- Ju? – Tôi lắp bắp.
- Ờ. Thế nào. Ôm hay xe? – Ju hất hàm.
- Không xe. Không ôm. – Tôi nguýt dài – Đi bộ!
Ju không nói gì, vẫn kiên nhẫn phóng xe chầm chậm theo bước chân tôi. Mưa vẫn rơi như trút. Ào ào. Xối xả. Tôi bắt đầu thấy hơi lạnh. Độ 5 phút, tiếng xe máy vẫn rề rề đằng sau. Tôi bực mình.
- Anh không mặc áo mưa thì về trước đi. Người gì đâu mà dai như đỉa.
- Anh về để lại một đứa cứng đầu như em đày mưa một mình hả?
- Em thích mưa. – Tôi chống chế.
- Anh thích bám đuôi theo em. – Ju ngoan cố.
Vậy là, trong trận mưa rào hôm ấy, một đứa con gái đeo balo, đầu trần. Và một thằng con trai phóng xe máy chầm chậm theo sau. Vừa đi, vừa cãi lí. Át cả tiếng mưa, át cả sự lạnh lẽo của hơi nước.
Hậu quả của cái ngày mưa ấy, Ju sốt cao còn tôi thì … vẫn “khoẻ nhăn răng.” Lúc tôi trách Ju đang ốm dở lại còn cố tình đày mưa theo tôi, Ju lườm tôi, gắt gỏng.
- Kệ anh.
Ju là vậy. Vẫn biết thừa là tôi ương bướng nhưng vẫn cứ doạ nạt vài câu. Rồi sau đó, sẵn sàng đi cạnh tôi. Quan tâm tôi, theo cách của Ju.
Đấy là tình yêu của chúng tôi. Không phô trương, không ồn ào, không lãng mạn. Muốn quan tâm nhưng cứ tỏ vẻ như là không. Cố tình thể hiện tình cảm dưới lớp vỏ vô tâm và như cố chứng minh, người kia chẳng là gì của mình. Rồi khi có ai hỏi về mối quan hệ của hai đứa là gì, thì cả hai đều nhất trí: ” Người yêu.”
Tôi cũng chẳng nhớ tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ khi nào. Chỉ biết rằng, dù hơn tôi 2 tuổi, nhưng Ju vẫn luôn chấp nhặt và cãi lí với tôi. Suốt ngày chành choẹ đấu khẩu, lâu dần thành quen. Một ngày không cãi nhau thì cứ thấy thiếu thiếu, nói với nhau đôi ba lời ngọt ngào lại thấy rùng mình không quen. Nửa đùa nửa thật. Đôi khi hờ hững, đôi khi vô tâm, đôi khi lại thấy bất an trong lòng. Mập mờ khó đoán. Có lẽ đó cũng là lí do, dù quen biết nhau cũng đã gần năm rồi, mà chúng tôi chưa giận dỗi lần nào. Hoạ chăng thì chỉ có vài phút bốc đồng to tiếng, sau đâu lại vào đấy. Vẫn cứ cười toe khi chêu chọc được người kia, vẫn những câu nói đầy ẩn ý, và mối quan hệ gán mác ” Người yêu” ấy.
Ngoài giờ học trên giảng đường, tôi có làm thêm ở “Pooh” còn Ju nhận làm ra sư. Cả tôi và Ju ít khi nói về công việc làm thêm của mình, vì cả hai đều cho rằng, đó là thời gian của tự do.
Pooh là quán thú nhồi bông nằm sát rìa đường tay phải đường Đê La Thành. Công việc làm thêm của tôi không mấy nặng nhọc, chỉ là nhận đơn đặt hàng, bọc cho thật xinh xắn và sắp xếp chúng theo danh sách, rồi cùng một cậu bạn nữa giao hàng cho khách.
Cậu bạn làm cùng ca với tôi tên Thiện.
Thiện bằng tuổi tôi và cũng đang là sinh viên. Thiện khá hoà đồng và nhanh nhẹn. Ngồi nói chuyện với Thiện, tôi thấy cả Hà Nội như nhỏ lại. Nơi đâu câụ ấy cũng đã từng đi, nơi đâu cậu ấy cũng đã khám phá. Những lúc rảnh rỗi, khi Thiện thao thao bất tuyệt về những chuyến đi như vậy, tôi chỉ biết tròn mắt lắng nghe.
Đôi lúc, Thiện khiến cả tôi và chị chủ quán khá bất ngờ.
Cậu ấy có thể bất thình lình tặng hoa cho tôi và chị chủ quán vào đầu tuần. Chẳng vì lí do nào cả, chỉ đơn giản là : Muốn chào một tuần mới vui vẻ.
Hay có những lần, Thiện tặng tôi cả một bó hồng to đùng, chỉ với lời nhắn. ” Chúc quán Pooh hôm nay rộn ràng.”
Chị chủ quán cười đầy ẩn ý, còn tôi chỉ biết cười trừ nhận bó hoa ấy.
Thiện là một cậu bạn chu đáo và tâm lí như vậy đấy.
***
Đầu tháng 6 là thời điểm bọn tôi thi hết học phần. Cả tôi và Ju đều tất bật với bài vở rồi lại công việc làm thêm. Đã gần một tuần nay tôi và Ju chưa gặp nhau. Hễ Ju được nghỉ thì tôi phải đi học, tôi nghỉ thì Ju đi dạy gia sư. Cuối tuần, Ju nhắn tin cho tôi.
- Hey, Ki. Cãi nhau với anh đi.
Tôi ôm một chồng vở ra bàn học, thở không ra hơi, nhắn tin lại.
- Anh qua học giúp em để em cãi nhau với anh. Được không?
- Sao em học nhiều vậy Ki? À, đúng. Học dốt nên phải cần ôn kĩ. Hazzz
Tôi lừ mắt nhìn cái icon cười ngất của Ju. Vẫn cái kiểu thích chọc tức người khác như thế.
- Anh đi mà cãi nhau với cái đầu gối ấy. Em đi học. Vì sự nghiệp shopping không cần nhìn giá. Cứ ngạo nghễ như ai kia có mà trượt thẳng cẳng.
Nhắn xong tin nhắn ấy. Tôi cất điện thoại vào ngăn kéo bàn, tiếp tục với đống bài vở của mình. Cũng chẳng thèm để ý giờ giấc. Chỉ đến khi nhìn đồng hồ đã 2 giờ sáng, tôi mới lật đật mang điện thoại đặt báo thức. Tin nhắn cuối ngày của Ju.
- Ngủ sớm nhé Ki.
Thi cử cũng vừa chấm dứt, thời gian rảnh của tôi cũng không có nhiều. Pooh vào những dịp nghỉ hè thường rất đông khách. Chị chủ quán bận với chuỗi cửa hàng bên đường Hồ Tùng Mậu nên cả ngày tôi và Thiện ở Pooh suốt. Hết nhận đơn đặt hàng qua mạng của khách, rồi lại gói đồ, in thiệp, kèm hoa tươi và giao hàng
21 giờ, khi tôi đang loay hoay với món quà cuối cùng, Thiện bất ngờ ôm một con gấu Pooh to sụ đến trước mặt tôi.
- Nè Ki. Tặng cậu này.
Tôi ngỡ ngàng, còn chưa kịp phản ứng gì. Thiện đã cướp lời.
- Hôm nay tròn 2 tháng Thiện làm ở Pooh.
- Vậy lẽ ra mình phải đổi chỗ cho nhau mới đúng chứ. – Tôi la lên . Rồi lại ngập ngừng – Xin lỗi Thiện nhé. Hay lát về chúng mình đi ăn Kem. Ki mời.
Thiện thoáng chút bối rối, hỏi lại tôi.
- Tối nay Ki không bận hả?
- Ừ. Hè mà. Với lại hôm nay Pooh đông khách. Ăn mừng ha!
- Ừ. – Thiện cười híp mí.
Trên đường tới quán Kem, Thiện say sưa kể về những kế hoạch nghỉ hè của cậu ấy, nào là tình nguyện, trồng cây, làm thêm, viết truyện. Tôi ôm con gấu Pooh to sụ ngồi sau xe, chỉ biết cười ủng hộ. Giờ tôi mới phát hiện ra, Thiện là một người thật năng nổ, ưa hoạt động xã hội nhưng cũng đầy mộng mơ.
- Hey Ki. Hè này cậu có kế hoạch gì? – Thiện quay người lại hỏi tôi.
- Ừ. Cũng có thể ngoài giờ làm thêm, tớ dành thời gian cho một người đặc biệt.
- Đặc biệt? Chắc người đó là bạn trai của Ki hả?
Tôi không trả lời câu hỏi của Thiện. Cảm thấy có chút ngượng ngùng khi trong đầu hiện lên nụ cười của Ju.
- Hà Nội hôm nay đông hơn mọi ngày đúng không Thiện?
- Ừ. Cuối tuần mà. Mà chủ yếu là sinh viên. À không, chủ yếu là những đôi.
- Đôi?
- Ừ. Ki nhìn xem. Đôi là đôi. Phía tay trái là một đôi đang ôm nhau tình tứ nhé. Bên phải cũng có một đôi, à, phía trước. Một đôi nữa luôn.
Tôi bật cười. Lúc nào Thiện cũng hài hước như vậy. Nhưng cũng chẳng hiểu vì lí gì, tò mò, tôi nhìn theo hướng tay của Thiện. Đúng là một đôi thật.
Nụ cười trên môi bỗng trở nên sượng sùng. Chẳng phải dáng người cao cao kia, chiếc áo mày xanh nhạt ấy, là Ju đó sao? Giật mình, hụt hẫng, chẳng cần suy nghĩ, tôi kêu Thiện dừng xe lại.
Vội vàng bấm số điện thoại của Ju. Chàng trai mặc chiếc áo xanh bên kia đường buông tay cô gái bên cạnh, mở điện thoại nghe.
- Sao em gọi cho anh muộn vậy Ki?
- Anh đang ở đâu vậy Ju?
- Anh đang dạy thêm. Còn em?
- Anh dạy môn gì? Ở đâu? Với ai?
- Anh dạy tăng ca. Sao hôm nay em lạ…
- Trả lời em đi.
- Anh dạy môn Lí. Cho một cậu nhóc. Đường Lê Đức Thọ.
- Môn Lí giờ có thêm phần thực hành ở ngoài trời nữa hả anh? Cậu nhóc anh dạy có tóc xoăn và buộc hai bên đúng không?
Người áo xanh bên kia đường ngơ ngác nhìn quanh. Tắt điện thoại, tôi nghẹn ngào.
- Thiện. Để hôm khác mình ăn Kem được không?
Những ngày sau đó , tôi vẫn dành phần lớn thời gian cho Pooh. Cả ngày điện thoại lúc nào cũng trong chế độ im lặng.
Chợt nhận ra, thì ra tôi vốn dĩ không hiểu Ju. Ju đâu phải là một chàng trai khô khan như tôi vẫn nghĩ. Chẳng phải cô gái đi cùng Ju hôm đó tay ôm một bó hoa thật to hay sao? Dù quen nhau hơn một năm, Ju chưa từng tặng tôi một bó hoa nào to như vậy. Ju biết tôi không thích hoa, Ju cũng biết tôi không cầu kì và Ju biết thừa tôi sẽ la ó bó hoa Ju tặng. Nhưng Ju đâu biết rằng. Từ sâu trong trái tim, tôi vẫn muốn được Ju tặng một bó hoa thật to một cách bất ngờ. Vẫn muốn nhận những tin nhắn ngọt ngào chúc ngủ ngon, chứ không phải vài ba câu bâng quơ đơn giản: ” Ngủ sớm nhé.” Vẫn muốn được nghe Ju nói những lời nhẹ nhàng quan tâm, chứ không phải cách mà tôi và Ju vẫn hay cãi lí, chành choẹ nhau.
Tôi đâu có quan tâm bó hoa Ju tặng tôi to như thế nào, cũng đâu quan tâm Ju có thức cùng tôi hay cũng vì thức xem bóng đá, để 2 giờ sáng nhắn cho tôi cái tin đủ ba chữ :
” Ngủ sớm nhé” ấy . Điều tôi muốn biết : Tôi là gì trong trái tim Ju mà thôi.
Tôi không khóc, và cũng không có lí do gì để khóc. Chỉ là tôi ngộ nhận, là chính tôi vẫn luôn cho rằng thứ tình cảm mập mờ kia là tình yêu. Làm gì có tình yêu nào có nhiều mâu thuẫn đến vậy? Làm gì có những người đang yêu nào lại thích nói những lời nặng nề, lại thích làm người ta tổn thương như thế? Vốn dĩ, tôi và Ju chẳng có mối ràng buộc nào, và tôi, sao lại hi vọng một lời giải thích, từ Ju?
Ju im lặng. Và tôi cũng im lặng. Có cần một lời giải thích cho mối quan hệ mập mờ này không? Cái tính ương bướng của Ju và tôi đã trả lời tất cả. Không cần một lời giải thích nào cả. Bởi, ta đã là gì của nhau?!
Pooh hôm nay bình lặng hơn mọi ngày. Chiếc đài nhỏ êm ru với giai điệu quen thuộc. Tôi ngồi mộng mơ, lẩm nhẩm giai điệu bài hát.
” ….
Take me to your heart take me to your soul
Give me your hand before I’m old
Show me what love is – haven’t got a clue
Show me that wonders can be true
They say nothing lasts forever
We’re only here today
Love is now or never
Bring me far away.
……. ”
Bài ” Take me to your heart” vẫn đều đặn phát ở Pooh gần tuần nay. Thiện cũng từ bỏ thói quen nghe nhạc Rock của cậu ấy cũng bằng từng ấy thời gian để nhường cho tôi chiếc đài với bài hát phát đi phát lại không biết chán. Cậu ấy vẫn tặng tôi những món quà nhỏ như mọi ngày, chẳng vào bất cứ dịp nào đặc biệt. Hôm nay, Thiện đưa cho tôi một chiếc đồng hồ cát.
Tôi ngồi ngắm nghía chiếc đồng hồ một lúc lâu, rồi hỏi Thiện.
- Thiện có muốn thời gian quay trở lại không?
Thiện có vẻ đăm chiêu suy nghĩ câu hỏi của tôi lắm, cậu ấy ôm cây đàn ghita lại gần chỗ tôi, và ngồi xuống. Nhìn thẳng vào mắt tôi, Thiện thẳng thừng.
- Không.
- Sao lại vậy? – Tôi ngạc nhiên.
- Vì những điều tốt đẹp luôn ở phía trước. – Thiện mỉm cười, bàn tay lướt nhẹ trên cây đàn. – Còn Ki thì sao?
- Tớ không biết.
Tôi cười ngượng, tránh ánh mắt của Thiện. Nụ cười của cậu ấy trong mắt tôi bỗng nhoè nhoẹt đi. Tôi không muốn cho Thiện biết là mình đang khóc. Tôi không muốn khóc vì Ju. Không muốn khóc vì lí do cả tuần nay Ju gần như biến mất. Tôi trong mắt Ju là cô gái ương bướng và mạnh mẽ. Chứ không phải là cô gái dịu dàng, yếu đuối. Hoàn toàn không.
Thiện ngập ngừng.
- Cậu không sao chứ Ki?
- Ừ. Tớ không sao. – Tôi nghẹn ngào.
- Nếu cậu có tâm sự. Cứ nói. Tớ sẽ nghe. Nếu muốn khóc, cứ khóc. Càng kìm nén, càng đau lòng.
Thiện vừa dứt lời. Tôi khóc oà lên như một đứa trẻ. Bao nhiêu ấm ức, bao nhiêu tủi hờn kìm nén trong lòng, bây giờ được dịp vỡ oà. Rằng mối quan hệ mập mờ giữa tôi và Ju. Rằng lí do tôi bỏ về giữa chừng trên đường đi ăn Kem hôm đó, rằng Ju không nhắn tin, không gọi điện, không giải thích. Nức nở. Tủi giận. Tôi cảm thấy mình như là một con ngốc. Một con ngốc có lúc nghĩ rằng. Ju yêu tôi.
Thiện không nói gì cả, cậu ấy ngồi lặng nghe tôi sụt sùi. Chốc chốc lại đưa khăn giấy cho tôi.
***
Tối, Thiện đưa tôi về. Suốt đường đi, tôi ngồi lặng thinh sau xe. Thiện cũng không hỏi tôi, cậu ấy chỉ lẳng lặng đạp xe. Tôi cũng thầm biết ơn sự im lặng ấy.
Gần về đến nhà, tôi và Thiện đi bộ. Chợt, Thiện hỏi tôi.
- Ki có thích chiếc đồng hồ cát của Thiện không?
Tôi mỉm cười. Ngắm nghía chiếc đồng hồ cát trong tay.
- Có. Rất thích. Tất cả những gì Thiện tặng từ lúc chúng mình làm chung ở Pooh. Ki đều giữ cẩn thận.
- Thật không? – Thiện hồ hởi.
- Thật. – Tôi khẳng định. – Bộ Thiện nghĩ Ki không giữ gìn chúng cẩn thận sao? – Tôi hoài nghi.
Thiện nghe vậy, chối rối rít.
- Không. Không. Chỉ là, chỉ là….Thiện hơi bất ngờ thôi.
Nhìn điệu bộ của Thiện, tôi không nhịn được cười.
- Haha. Ki đùa đấy.
Thiện nhìn tôi, rồi cũng chợt nhận ra. Cậu ấy cười híp mí.
- Sao em về muộn vậy?
Nụ cười trên môi ngượng nghịu, trước mặt tôi, là Ju. Là đôi mắt màu nâu, là mái tóc khói, là cái nhìn lạnh tanh khó đoán ấy. Nhưng, tôi phớt lờ câu hỏi của Ju. Chúng tôi còn gì để nói với nhau nữa?
Thiện quay sang nhìn tôi, ngập ngừng.
- Thiện về trước nhé Ki.
- Ừ. Thiện về cẩn thận. Hôm nay, cám ơn Thiện nhiều nhé.
Thiện cười, lúng túng vòng xe quay lại. Chỉ còn tôi và Ju. Tôi định sẽ đi một mạch vào nhà, thì một bàn tay từ đằng sau kéo lại.
- Ki. Em nói chuyện với anh một lát được không?
- Không. – Tôi thẳng thừng, không quay đầu lại.
Ju đến trước mặt tôi, nhìn sâu vào đôi mắt sưng húp vì khóc cả buổi chiều nay của tôi, hạ giọng.
- Em khóc đúng không Ki?
Cổ họng tôi nghẹn ứ, bao giận hờn, bao trách móc giờ bỗng như cơn gió thoảng qua. Tôi lảng tránh ánh mắt của Ju.
- Anh đừng quan tâm.
- Ki. Chuyện anh đi dạy thêm. Anh muốn nói với em.
- Chuyện anh dạy thêm một cậu nhóc môn Lí đấy à? Em không muốn nghe.
Tôi gạt tay Ju khỏi vai mình, lục tìm chìa khoá mở cổng.
- Ki. Sao em ương bướng vậy?
- Đúng. Từ trước giờ em vẫn ương bướng đấy. Mà em cũng chẳng có lí do gì phải nghe anh giải thích cả. Em không quan tâm.
Ju im lặng. Chỉ còn tiếng tôi mở cặp lục tìm chìa khoá trong vô thức. Rốt cuộc cũng chỉ là do tôi ương bướng. Vậy, là do tôi sai?
Chừng khi tôi tìm được chìa khoá, và đang cố mở cánh cổng sắt. Giọng Ju trầm xuống.
- Em thích chiếc đồng cát đó nhiều như thế sao?
Tôi cố đóng chiếc cổng lại, trả lời.
- Em rất thích. Rất rất thích.
- Anh không biết là em cũng thích những thứ như vậy.
- Còn rất nhiều điều anh không biết về em. Cũng còn rất nhiều thứ em không biết về anh lắm. Ju ạ. Và chúng ta, có bao giờ hiểu nhau?
Tôi không biết Ju đứng trước cổng bao lâu. Chỉ biết,chừnng 2 tiếng sau đó, điện thoại của tôi rung bần bật. Tin nhắn của Ju.
“Anh hiểu em. Ki ah.”
Tôi không trả lời tin nhắn, cố gạt bỏ ra khỏi đầu hình ảnh của Ju, cố trấn an rằng mọi chuyện vốn dĩ vẫn như vậy. Chỉ là tôi đang phức tạp hoá mọi chuyện.
Tôi tự nhủ đừng nên hi vọng nữa. Đừng hi vọng một lời giải thích của Ju. Ju và tôi, tương đồng bởi cái tính ương bướng và cố chấp. Chúng tôi chỉ có thể là những người bạn mà thôi. Tôi nhắn tin trả lời Ju.
” Vậy chúng ta là bạn như trước.”
15 phút sau, điện thoại báo có tin nhắn.
“Ừ”
Vứt chiếc điện thoại sang một bên, tôi dần chìm trong giấc ngủ. Với những mảng sáng đen nhạt nhoà, nhập nhoè nụ cười, nhập nhoè nước mắt. Tan ra.
Tháng 7. Hà Nội nắng nóng và ngột ngạt. Quán kem gần bờ hồ khá đông. Sau một hồi chen lấn, tôi và Thiện cũng tìm được một chỗ ngồi như ý.
Từ vị trí này, có thể nhìn bao quát hết lòng hồ với cơ man đèn hoa đăng rực rỡ. Chẳng phải ngày gì, nhưng những cặp tình nhân vẫn hay thả hoa đăng ở đây, theo phong trào. Mặt nước lấp lánh ánh đèn hoa đăng, rực rỡ cả một góc hồ. Cảnh đẹp, Kem ngon, không khí lại mát mẻ, nên thường thì buổi tối ở đây khá đông.
Thiện đẩy một ly Kem lại gần phía tôi, chọc.
- Ăn kem cho nóng. Ki.
Tôi xoay xoay ly Kem, chậm rãi múc từng thìa một.
- Ki có muốn thả đèn hoa đăng không? – Thiện reo lên.
- Nhìn trên này thì đẹp thôi. Chứ xuống thả thì hơi mệt đấy. – Tôi đáp.
- Ủa. Sao Ki biết. Thiện tưởng đèn hoa đăng dễ thả mà.
- Ừ. Dễ. Nhưng xuống đó còn lắm khâu cầu kì lắm. Ki thả rồi mà. – Tôi vẫn chú tâm vào cốc Kem của mình.
- Ki thả rồi ?
- Ừ!
- Với ai vậy?
- Ju.
Cả tôi và Thiện đều ngập ngừng sau câu trả lời của tôi. Nụ cười trên môi bỗng trở nên gượng gạo. Tôi vẫn nhớ, có lần tôi và Ju cùng thả đèn hoa đăng ở đây. Lần ấy, Ju mua một chiếc đèn hoa đăng thật to trong khi chọn cho tôi một chiếc đèn đúng bằng lòng bàn tay. Tôi bực lắm. Khi đèn của Ju dập dình trên mặt hồ, tôi còn lấy đá ném cho nó chìm nghỉm. Lúc ấy, ghét Ju lắm.
Vậy mà bây giờ, khi đến những nơi ngày trước hai đứa hay đến, những kỉ niệm “xấu xí” cứ hiện rõ lên mồn một. Những lần nói chuyện nhỏ nhẹ hiếm hoi thì không nhớ, chỉ toàn nhớ những lúc chành choẹ nhau. Buồn cười thật!
Đến khi tôi và Thiện chuẩn bị ra về. Điện thoại của tôi báo có tin nhắn từ một số điện thoại lạ.
” Chị Ki à. Em là cô gái đi cùng anh Ju hôm ở quán Kem. Bây giờ em không muốn giải thích gì nhiều. Anh Ju đang bệnh rất nặng trong bệnh viện. Chị đến ngay nhé. Đường XXX.”
Mắt tôi đỏ hoe. Đường từ quán Kem tới bệnh viện chỗ Ju nằm khá xa. Dù Thiện luôn trấn an tôi rằng Ju không sao, nhưng nụ cười yếu ớt, đôi mắt lạnh lùng xa xăm của Ju hôm ấy chập chờn trong đầu tôi, khiến trái tim tôi đập loạn nhịp. Càng nghĩ, nước mắt càng rơi.
***
Trên giường bệnh, tay và chân Ju quấn băng trắng toát. Hơi thở yếu ớt. Tôi khóc sướt mướt, nắm chặt lấy tay Ju.
Ju cố mở mắt nhìn tôi. Giọng trầm xuống.
- Chào em. Anh Ju đây.
Tôi mếu máo, trách Ju.
- Đến giờ phút này mà anh còn đùa được à?
- Anh tưởng em thích đùa. – Ju cười.
- Anh cái gì cũng tưởng. Ông Tưởng chết lâu rồi. – Tôi cố chống chế.
Bỗng, Ju nắm chặt tay tôi, giọng trùng xuống.
- Ki. Có điều này. Trước khi chết, anh phải nói với em.
Tôi khóc nấc lên thành tiếng. Ju sắp chết? Sắp chết là sao.
- Anh đừng nói linh tinh. Chết gì mà chết. Anh băng bó ở tay và chân. Không chết được. Tệ nhất bị liệt. Em sẽ chăm sóc anh mà. Ju! Anh đừng nói gở – Tôi gào lên.
Ju lặng nhìn tôi, sau bật cười thành tiếng. Nhưng cũng cố kìm nén lại.
- Cô gái hôm trước anh đi cùng, mà em nhìn thấy đấy. Là em họ anh. Em ngốc lắm.
- Vâng. – Tôi sụt sùi.
- Anh nói dối em lúc em gọi điện, là vì anh sợ em nghĩ linh tinh. Là vì cái tính trẻ con, ương bướng, cố chấp của em.
- Vâng.
Ju siết chặt tay tôi hơn nữa.
- Anh biết là anh chưa từng nói yêu em. Anh biết là mỗi lần gặp nhau, chúng ta đều cãi lộn, nhưng Ki à, chính những lúc cãi lộn với em, là những giây phút anh thấy em đáng yêu nhất. Anh sợ, nếu nói yêu em. Em sẽ bỏ chạy và trốn tránh. Vì em ương bướng mà. Nên, anh yêu em theo cách của anh. Ki ạ.
Tôi mếu máo.
- Anh đừng nói nữa Ju. Em biết là anh yêu em mà. Anh nghỉ cho khoẻ đi.
- Em có yêu anh không Ki?
- Có. Có. Em yêu anh. Rất nhiều. – Tôi rối rít.
Ju mỉm cười, đưa tay vén những lọn tóc mái loà xoà của tôi. Nói nhỏ.
- Em có biết là, tụi con trai chỉ trêu chọc người con gái mà họ thầm yêu không?
- Vâng. Giờ em mới biết. Mà tay này của anh băng trắng mà vẫn cử động được hở?
Nét mặt Ju bỗng biến sắc. Ju còn chưa biết trả lời tôi ra sao, thì….
- Hahahaha….
Sau lưng tôi, Thiện đang lấy tay ôm bụng. Tôi đưa đôi mắt khó hiểu nhìn Ju, Ju cười gượng. Nói nhỏ.
- Thiện chắc ăn nhầm Kem hỏng nên thế đấy em. Thiện, đừng cười nữa. Ki, chúng ta nói chuyện đến đâu rồi nhỉ?
Tôi ngây người, trả lời theo bản năng.
- Đến đoạn ” sao tay anh băng trắng mà lại cử động được” . Ủa. Sao anh biết cậu ấy tên Thiện? Hai người gặp nhau rồi à?
- À. ừ….
- Kết thúc có hậu rồi anh Ju ơi. – Thiện cố nhịn cười, tiến lại gần chỗ tôi.
Vẫn chưa hiểu chuyện gì, tôi hết nhìn Ju, rồi lại quay sang nhìn Thiện. Thiện cười toe, kể lể.
- À. Thì từ lúc Ki làm thêm. Anh Ju có bí mật đến quán Pooh vài lần. Cái hôm Ki nhin thấy anh Ju với cô gái ở quán Kem ấy, là Thiện cố tình chỉ cho Ki biết đấy. ừm. Đại loại là cũng chỉ muốn Ki biết rõ tình cảm của mình thôi. Ki yêu anh Ju. Đúng không?
Tôi ngẩn người, rồi la toáng lên.
- Vậy là mọi chuyện đều do 2 người tự ý lên kế hoạch sao?
- Ầy. Thật ra thì cũng tại em không chịu thừa nhận em yêu anh thôi mà. – Ju cười, phân bua.
Tôi cố giữ cho giọng mình bình tĩnh, hỏi lại Ju.
- Vậy mấy vết băng này của anh…
- Hahaha. Em nhìn này. Là anh giả vờ đấy.
Ju giơ hai cánh tay băng trắng của mình lên, vẫy vẫy. Tôi tức đến tận cổ. Lườm Ju, cháy sém. Chưa kịp phân rõ trắng đen, Thiện đã cướp lời tôi.
- À. Chiếc đồng hồ cát mà Ki thích là của anh Ju mua đấy. Anh Ju nhờ Thiện tặng giúp.
Trời.!!!
Tôi kêu lên, đuổi theo cái dáng đang cố tẩu thoát của Thiện, bên tai còn vang tiếng của Ju.
- Hey! Quay lại đây và cãi nhau với anh.!!!
Là vậy đấy!
Đó là cách thể hiện tình yêu của Ju. Là cách mà chúng tôi đến gần nhau hơn. Ju nói với tôi rằng: “Có thể cách thể hiện tình yêu của anh không giống như những gì em muốn. Và có thể em không nhận ra. Nhưng anh yêu em. Theo cách của anh.” Lúc ấy, tôi sẽ vênh mặt lên, rồi chống chế: “Ai bảo anh yêu một cô gái ương bướng và đầy mâu thuẫn như em cơ chứ.”
Còn bạn, người yêu bạn thể hiện tình yêu bằng cách nào? Và, bạn có nhận ra điều đó không?

Truyện tình yêu: Sao em thích cãi nhau với anh. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động hay đặc sắc hay dành cho bạn đọc. Tuyển tập truyện tình yêu cảm động đặc sắc nhất.
Read more…